Bí mật mà chỉ người trong nghề mới biết: Giá mỹ phẩm gấp 5-7 lần giá gốc, đồ ăn rớt xuống đất nhặt lên… đưa khách là chuyện thường

Những bình luận sau lấy ngẫu nhiên từ internet gồm sub Askreddit (từ khoá “profession”), và bối cảnh nghề nghiệp tại quốc gia đó có thể có vài điểm khác Việt Nam. Ngoài ra có 1 số bình luận ở Vozforum.

– Bác sĩ gây mê hồi sức đây: Chúng tôi không thực sự biết rõ cơ chế của gây mê ở cấp độ phân tử đâu. Có vài thuyết nhưng nó không cụ thể lắm.

– Tất cả mấy khách sạn đều có rệp giường trong một thời điểm nào đó, từ khách sạn/nhà nghỉ bình dân tới cao cấp. Nhưng nếu bạn thắc mắc với quầy phục vụ là bạn có thấy cái của nợ này, họ sẽ phải nói là “Ôi chúng tôi chưa bao giờ thấy chúng trước đây hết”. Đại khái là nhất định phải giấu nhẹm vụ này đi.

– Y tá đây: Bạn nên vui mừng nếu bác sĩ không thực sự chú ý đến bạn lắm. Nếu lúc nào họ cũng kè kè bạn, hỏi bạn thấy thế nào, một nhóm to nhỏ kéo vào, khả năng là bạn có vấn đề gì đấy đặc biệt hoặc nghiêm trọng đó.

– Mấy đứa khi đăng kí khám theo yêu cầu, cứ nhè ông Phó khoa mà đăng kí. Tại sao không phải ông/bà trưởng khoa ư? Trưởng khoa đúng là rất đỉnh về chuyên môn và có kinh nghiệm, nhưng ngồi ở vị trí đó có nghĩa là họ phải làm một tá việc hành chính, tổ chức, quản lý… Vậy là ông phó khoa sẽ gần như phụ trách toàn bộ về chuyên môn. Hẹn ông này dễ hơn tí, và nghề y thì là nghề cần rèn luyện tay nghề thường xuyên mà. Bồ biết đấy…

– Tôi là dân công nghệ thông tin, tôi chỉ muốn hét lên là: Không phải chúng tôi biết tuốt cách sửa MỌI THỨ đâu nhé và *hướng dẫn cách cài win và khắc phục cơ bản khi máy đơ*.

– Tiếp viên hàng không: Này! Bạn hãy cứ hỏi tụi tôi khi không thấy hành lý ở khu trả đồ nhưng thực sự khi ấy, chúng tôi không biết hành lý của bạn đang ở đâu cả. Đa số chúng đúng chỗ hoặc lạc gần đấy, nhưng có lúc đang bay ở chuyến khác rồi cũng nên. Cần mất thời gian với công nghệ để tìm kiếm nhưng sẽ lâu đấy.

– Nhân viên bên gia công sản phẩm: Nếu mấy bác cần gia công 1 món đồ hay một chi tiết mà cần đồ chính xác cao, nhớ tính toán kĩ số lượng phôi cần thiết và thảo luận giá cả trước nhé. Hầu hết khách hàng chỉ đưa bản vẽ còn lại công ty sẽ tính toán phôi và tiền cho họ (hét giá thôi rồi và cao ngất tăng theo độ khó gia công).

 Dân buôn bán: Không có cái gì là NGON-BỔ-RẺ hết nhé! Tiếp nhé, không phải cứ đắt là ngon đâu.

– Tui chuyên bán ếch-toy trên web. Mấy anh em đừng có tin vào mấy lời quảng cáo thuốc KD nhé! Toàn lừa đảo đấy. 100%

– Kế toán: Công ty tui trốn thuế mấy năm rồi.

– Tui làm công ty *giấu tên* top hàng đầu về sản xuất bồn inox ở Việt Nam. Mua bồn đứng tốt hơn bồn nằm nhé!

– Sà cân trên thị trường hiện nay 99% đã qua xịt thuốc sâu pestice, fungicide (trong ngành gọi là sà cân tổng hợp nhé), đừng có hút mà lại kêu thảo mộc tự nhiên 100%. Đúng là lầm tưởng tai hại. Nguyên chất trừ khi bác tự trồng.

– Laptop Dell mới gần như new chip i5, ram > 4G. Giá nhập sỉ 1tr8. Giá bán tham khảo 7 triệu (2018)

– Tui làm bên cung cấp nước sạch. Nước nhà máy sản xuất ra thì cực sạch, chuẩn vì nhiều khâu kiểm tra. Nhưng tới mồm các bác thì cực bẩn vì hệ thống ống nước như ***. Tip là đun sôi để nguội.

– Kinh doanh chăn gối nệm 10 năm đây: Mua hàng này đừng có tiếc tiền. Nệm cao su thiên nhiên đều OK nhé, Kymdan đắt vì tiền thương hiệu, chứ Kim Cương – Vạn Thành – Lên Á gì gì cũng được. Đừng có mua hàng nhẹ cân vì nó toàn pha tạp chất rồi. Tuyệt đối không nghe lời quảng cáo mấy tay bán “đệm cao su non, cao su tổng hợp” vì giá rẻ như cho và nó toàn là mus xốp lau bảng, đóng dày như bánh taplo.

Chăn thì combo 200 – 300k dỏm kinh dị luôn. Hàng này muốn rẻ thì mua thun, hơn nữa thì cotton. Cấm mua gối gòn bi, toàn gòn công nghiệp về nằm gãy cổ là chắc, mua của bọn Everon ấy.

– Dược sĩ đây, mấy cái thực phẩm chức năng hay quảng cáo giờ vàng đầy cái thổi phồng kinh dị ấy. Phét nhất là cái hoạt huyết nhất nhất! Boganic thì quảng cáo long trời nhưng xem thành phần thì rẻ thối, nói thì hơn cả thần dược. À vẫn có cái tốt nhé nhưng phải tìm đúng chỗ nghe đúng người.

– Dân xây dựng: Nếu xây nhà hay làm công trình gì cá nhân, nên bỏ tí tiền thuê ông kĩ sư kinh nghiệm giám sát cho mấy thím. Người không trong nghề rất dễ bị thầu qua mặt. Đừng tiếc.

– Làm tranh tường đây: Đừng có hối deadline gấp quá, áp lực lại vẽ xấu (nhưng mà là xấu với đứa nghệ sĩ chứ đôi khi khách cũng chẳng nhìn ra).

 Graphic Design: Báo giá in ấn gấp 5-7 lần giá gốc nhà in.

 

1. Truyền hình thực tế: Trước khi ghi hình chương trình, sẽ thu lại tiếng vỗ tay, tiếng cười của khán giả và khẩu hiệu của chương trình trước, sau đó xử lý hậu kỳ thì mới cắt vào, những khán giả xuất hiện khi lên sóng cũng được tính như kiểu diễn viên mà bên đài liên hệ trước.

2. Rạp chiếu phim: Đừng có mà hôn hít khi xem phim nhá, nhân viên chiếu bóng và giám sát đều có thể nhìn thấy. Có một lần cả phòng chiếu chỉ có hai người xem phim, không cử người vào ngăn thì chắc đã lột sạch rồi…

3. Xe đạp công cộng: Người làm trong ngành xe đạp công cộng cho biết, cái định vị chỉ là trò bịp thôi, không có công ty nào thật sự có thể đi định vị vị trí từng chiếc xe của mình đâu.

4. Khách sạn:

Tôi từng làm lễ tân khách sạn. Cái kiểu mà khuya lơ khuya lắc đi thuê phòng ý, còn ôm ôm ấp ấp hoặc là nói chuyện rất khách sáo với đối phương, thường thì chúng tôi chỉ cho thuê phòng đắt nhất, mấy phòng khác bảo là hết rồi.

Đừng có dùng ấm đun nước ở khác sạn, mua nước mà uống, bạn chưa từng thấy mấy người khách bỏ thứ gì vào đó đâu. Thường thì bên vệ sinh khách sạn cũng chỉ xả nước một lượt rồi bỏ lại đấy thôi. Mà cũng đừng có dùng bồn tắm.

5. Hiệu thuốc: Tới hiệu thuốc có thể ngồi thấp xuống (quan sát), vì gần như là mấy loại không được trích phần trăm và có hiệu quả đều được bày ở dưới cuối.

6. Kính mắt: Người khác chỉ biết là lợi nhuận cao chứ không biết là cao đến mức khó tin.

7. Trực tổng đài: Vừa nghe máy vừa nghịch điện thoại của mình.

8. Cứu hoả: Có đôi khi đừng trách chúng tôi tới chậm, bởi vì thời gian được quyết định bởi các nguyên nhân như khoảng cách giữa nơi bị cháy và trạm của chúng tôi, đường có bị tắc hay không, lối vào có bị kẹt hay không,… Khi cứu hộ, chúng tôi chỉ muốn biến thành siêu nhân để bay tới, nhưng chúng tôi không phải là siêu nhân, chúng tôi có máu có thịt, có tình có nghĩa. Hi vọng các bạn có thể thấu hiểu. Ngoài ra cứu hoả không thu phí.

9. Trường nghề: Không phải cứ trong trường nghề thì đều là học sinh hư. Ở nhiều trường cấp 3, đại học còn kinh khủng hơn nhiều.

10. Quản lý nghệ sĩ: Đừng có tưởng là hào nhoáng lắm. Phải biết là dẫn dắt một nghệ sĩ nổi tiếng cần tốn bao nhiêu công sức. Hơn nữa có những nghệ sĩ đạo đức dở tệ, nổi tiếng rồi thì…

11. Tiếp viên hàng không: Thật sự không mua được vé rẻ đâu, mà lương cũng không có cao như đồn thổi.

12. Quản lý trật tự đô thị: Để tôi nói bí mật của mấy tiểu thương nhé! Đồng nghiệp tôi hay nói là người nào chán sống mới đi mua đồ ăn ở mấy quán nhỏ ven đường, mà phần lớn chủ các sạp hàng đó đều không khó khăn gì, rất nhiều người thu nhập hàng tháng lên tới mấy chục triệu. Hơn nữa đa số họ đều không có giấy chứng nhận y tế, hồi trước tôi có biết một người làm mì lạnh bị viêm gan B.

13. Piano: Lần nào cũng có người nói, chắc tay bạn đẹp lắm. Thật ra tập đàn thời gian dài thì mấy khớp ngón tay to, không được nuôi móng dài mà phải cắt trụi. Nhìn người ta làm nail mà cực kỳ hâm mộ.

 

Leave Comments